November Rain-hơn Cả Một Bản Tình Ca Bất Hủ

Thảo luận trong 'Khoảnh khắc đẹp' bắt đầu bởi glassshoes31, 16 Tháng một 2010.

  1. Mưa… giá lạnh… sự đơn độc…
    Đó là những gì tôi yêu thích. Từ lâu rồi, tôi yêu mùa đông, tôi thích cái buốt giá, khắc nghiệt đó. Bởi vì, trong những lúc đơn độc, khó khăn nhất, con người mới cảm nhận hết được sự quý giá của tình cảm, mới nhận ra được đâu là tình cảm chân thành. Một sự quan tâm dù là vô cùng nhỏ bé nhưng cũng trở nên thật ấm áp trong cái giá lạnh của mùa đông…
    Từ rất lâu rồi, tôi sống trong thế giới riêng của mình, lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống trôi qua, lặng lẽ cảm nhận sự hạnh phúc cũng như nỗi đau của con người… tôi đã hiểu nhiều về con người, về bạn bè, gia đình… nhưng dường như ko ai hiểu được tôi, thậm chí bản thân tôi cũng không hiểu hết về mình…
    Rồi em xuất hiện… ko ào ạt dữ dội như cơn mưa rào mà nhẹ nhàng, êm ả… từng giọt tình cảm của em cứ thấm dần vào tôi như cơn mưa phùn tháng 11 rả rích. Em đưa tôi ra khỏi thế giới riêng của mình, em khiến tôi bắt đầu biết lo lắng, yêu thương một ai đó, em khiến tôi có những giấc mơ lãng mạn, có những buồn vui, hờn ghen… tôi như vừa bước ra ngoài ánh sáng sau những năm tháng trốn mình trong bóng tối.
    Ngày chúng ta chính thức gặp nhau thật êm đềm:
    “When I look into your eyes - Khi anh nhìn vào đôi mắt em
    I can see a love restrained - Anh có thể nhìn thấy một tình yêu đang kìm nén
    But darlin’ when I hold you - Và em yêu hỡi, khi anh ôm em vào lòng…
    Don’t you know I feel the same”. - Em có biết rằng anh cũng cảm nhận điều tương tự.
    Tiếng đàn piano của Rose cất lên thật nhẹ nhàng như gợi nhớ về một kỷ niệm đẹp đẽ khi xưa… ngày chúng ta gặp nhau, em cứ nép mãi vào bên anh, em rụt rè thơm anh. Đó là những nụ hôn đầu tiên mà một người con gái trao cho anh, một nụ hôn thật nhẹ và thoáng qua nhưng anh biết đó là nụ hôn ngọt ngào nhất, hạnh phúc nhất mà anh được đón nhận.
    Ngày đó, quanh anh và em như không còn một ai khác, thời gian như ngừng trôi lại, tình yêu chúng ta trao cho nhau mãnh liệt, nồng cháy và còn chút hương vị e ấp của mối tình đầu…
    Nhưng, những kỷ niệm đó chỉ còn là quá khứ, cuộc sống không êm đềm như những giấc mơ. Tiếng piano ko còn vang lên nữa, thay vào đó là tiếng ghita đau xót và âm bass mạnh mẽ lôi ta trở về thực tại:
    “’’Cause nothin’ lasts forever - Nhưng ko có gì là kéo dài mãi mãi..
    And we both know hearts can change - Và chúng ta đều biết rằng con tim có thể thay đổi.
    And it’s hard to hold a candle - Và thật khó để giữ một ngọn nến cháy sáng
    In the cold november rain - trong cơn mưa tháng 11 lạnh giá.”

    “Không có gì kéo dài mãi mãi, và chúng ta đều biết rằng con tim có thể thay đổi…”
    Sao tôi ghét câu này đến thế… tôi sống đơn độc nhưng tôi biết có những giá trị không bao giờ thay đổi, tôi tin vào trái tim con người, tôi tin vào những điều thiêng liêng không bao giờ bị xâm chiếm, tôi tin vào tình yêu thủy chung… tôi tin vào tình yêu em dành cho tôi.
    “Và thật khó để giữ một ngọn nến cháy sáng.. trong cơn mưa tháng 11 lạnh giá…” Một ngọn nến nhỏ bé thật mong manh trong cái buốt giá, trong cơn mưa dai dẳng của tháng 11. nhưng tôi vẫn tin, tôi tin vào mình, tin vào em, tôi tin khi chúng ta cùng nhau vun đắp thì những tình cảm dù mong manh, yếu ớt nhưng vẫn sống mãi dù có phải qua muôn vàn thử thách, bão giông… Nhưng, có lẽ… “nothing lasts forever…”

    Rose lại rơi vào những hồi tưởng, cũng như tôi đang hồi tưởng lại thời gian 2 đứa mình đã bên nhau:
    “We’ve been through this such a long long time just trying to kill the pain”.
    “Chúng ta cùng nhau vượt qua một khoảng thời gian dài, thực sự dài chỉ là cố gắng làm dịu bớt đi những nỗi đau…”
    Những hồi ức đó trôi qua thật nhanh, và trước mặt ta lại là sự thật phũ phàng của cuộc đời:
    “But lovers always come and lovers always go
    An no one’s really sure who’s lettin’ go today
    Walking away…

    Nhưng những người tình cứ đến và cứ đi..
    Không ai thực sự dám chắc rằng, ai sẽ là người ra đi hôm nay..
    Ra đi mãi mãi…”
    Tôi cũng biết cái sự thật đau buồn đó trong cuộc sống, nhưng tôi vẫn tin và hy vọng.
    Tin vào tình yêu chân thành của chúng ta, tin vào những gì chúng ta đã trải qua, rồi chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi…
    “If we could take the time to lay it on the line
    I could rest my head
    Just knowin’ that you were mine
    All mine…
    Nếu chúng ta có thể đặt thời gian vào đúng chỗ của nó..
    Anh nghĩ rằng mình có thể được nghỉ ngơi
    Chỉ vì anh biết rằng em đã là của anh..
    Hoàn toàn là của anh…”
    Sao Rose có thể hiểu lòng người như vậy chứ? Nếu như tôi có thể nắm bắt được thời gian, tôi biết được em và tôi sẽ sánh bước bên nhau đi hết con đường đời thì tôi thật sự thanh thản, tôi thực sự hạnh phúc được chăm sóc em suốt cuộc đời mình, đơn giản chỉ như vậy thôi…Và vì vậy:
    “So if you want to love me - vì vậy, nếu em muốn yêu anh
    Then darlin’ don’t refrain - thì em yêu hỡi, xin đừng kìm nén nữa..

    Or I’ll just end up walkin’ - nếu không anh sẽ đứng chết lặng..
    In the cold november rain - trong cơn mưa tháng 11 tê tái…”
    … Và giờ đây, tôi đang đứng một mình trong cái lạnh của cơn mưa tháng 11, SG năm nay mưa muộn thật, bước sang tháng 11 rồi mà trời vẫn mưa..
    …………….
    … Anh đã cảm nhận được sự thay đổi trong con người em, những cảm xúc em dành cho anh không còn mãnh liệt, nồng nàn như những ngày ban đầu nữa. vì vậy, anh rất mệt mỏi, anh ước anh làm chủ được thời gian, anh làm cho thời gian luôn tươi đẹp, khi đó, anh thực sự thanh thản khi biết em mãi mãi là của anh, chúng ta mãi là của nhau…
    … Nhưng em vẫn kìm nén tình yêu, anh cảm giác có điều gì đó đang thay đổi tình yêu đôi ta… đã nhiều lần đưa em về rồi, anh lặng lẽ chạy xe chầm chậm trong cái lạnh man mác của Sài Gòn. Sài Gòn không lạnh như Hà Nội, và dù có mệt mỏi, có phải ưu tư, nhưng anh vẫn tin vào một tình yêu cháy sáng trong mưa bão, không bao giờ có thể lụi tàn…
    Nhưng, lại là “nhưng”… niềm tin của anh cứ yếu dần đi, dần lịm đi:
    “Do you need some time… on your own
    Do you need some time… all alone
    Every body needs some time… on their own
    Don’t you know you need some time… all alone”

    Em nghĩ rằng em cần những khoảng thời gian cho riêng em?
    Em nghĩ rằng em cần những thời khắc hoàn toàn một mình?
    Ai cũng cần những khoảng thời gian cho riêng mình em ạ
    Em ko nghĩ rằng em cần những khoảng thời gian hoàn toàn tĩnh lặng một mình sao?”

    Và em đã đi theo con đường của em, em gạt bỏ những gì chúng ta đã trải qua cùng nhau, gạt bỏ những năm tháng ngọt ngào để bước theo con đường mới của em. Con đường mà bản thân em cũng không chắc chắn là hạnh phúc hay đau khổ. Tại sao em lại mạo hiểm đánh đổi tất cả những gì quý giá nhất và đã được thời gian minh chứng để theo đuổi một tương lai mong manh phía trước?

    “I know it’s hard to keep an open heart
    When even friends seem out to harm you
    But if you could heal a broken heart
    Wouldn’t time be out to charm you…”

    Anh cũng biết rằng thật khó giữ một trái tim rộng mở
    Khi những người bạn dường như cũng có thể làm em tổn thương
    Và… ngay cả khi em có thể hàn gắn lại một trái tim đã tan vỡ
    Liệu rằng thời gian có thể làm cho em thanh thản?”

    Thật mâu thuẫn đúng không các bạn? anh yêu em, và anh thật khó giữ một con tim luôn rộng mở. anh biết quanh em có nhiều bạn bè, nhưng liệu họ có làm tổn thương em không? (Khi mà em cũng làm anh đau đớn??...) và cho dù, em có thể hàn gắn một con tim tan vỡ, (con tim đó có thể là của anh hay của một ai đó khác) thì thời gian có giúp em trở nên thanh thản, nhẹ nhàng…. ?
    ở đây, chúng ta dường như thấy một sự trách móc trong từng câu hát của Rose…
    “Ngay cả khi em có thể hàn gắn một trái tim đã tan vỡ, thì liệu rằng thời gian có giúp em trở nên thanh thản…” chua xót quá đúng không? Anh biết anh yêu em, rất rất yêu em, anh sẵn sàng chờ đợi đến khi em quay về bên anh, nhưng khi đó em có cảm giác thoải mái khi ở bên anh như những ngày đầu ta gặp nhau?… tình yêu là vậy, có những hờn ghen, có sự vị tha, cũng có sự ích kỷ, có sự hy sinh, chờ đợi nhưng cũng có sự trách móc, buồn tủi…
    Anh bây giờ cũng vậy, anh biết khi em trở về bên anh, anh sẵn sàng dang rộng vòng tay đón em vào lòng, nhưng bây giờ anh cũng đang thầm trách em, trách em nhiều lắm…
    …..
    Tiếng đàn của Slash bỗng dưng phá tan những suy tư. Thật kỳ lạ, tôi cảm thấy như từng sợi tơ âm thanh như đang xuyên qua người tôi, quyện lấy trái tim tôi, nhẹ nhàng cứa lên trái tim những nỗi đau âm thầm, xót xa... Đau đớn quá, tôi như không thể thở được…
    “Sometimes I need some time… on my own
    Sometimes I need some time… all alone
    Every body needs some time… on their own
    Don’t you know you need some time… all alone”

    Có lẽ, bây giờ tôi cũng cần một khoảng thời gian cho riêng tôi.
    Tôi cần một khoảng thời gian tĩnh lặng một mình
    Ai cũng cần một khoảng thời gian cho riêng họ.
    Em có nghĩ rằng em cũng cần một khoảng thời gian hoàn toàn một mình.

    Trước đây, tôi luôn sống trong khoảng trời riêng của tôi, em đưa tôi ra khỏi thế giới riêng đó, và bây giờ em lại đẩy tôi lại cuộc sống của những ngày xa xưa đó... Nhưng sao tôi không thấy thoải mái, không thấy êm ả như trước…???

    “And when your fears subside Và khi sự e ngại của em đã dần lắng xuống
    And shadows still remain Mặc dù những ám ảnh vẫn còn lẩn quất
    I know that you can love me Anh nghĩ rằng em vẫn có thể yêu anh
    When there’s no one left to blame Khi không còn điều gì để trách cứ…

    Em có biết rằng, anh vẫn đang chờ đợi em, vẫn chờ đợi tình yêu của em quay về bên anh.
    Vì thế:

    “So never mind the darkness Vì vậy, đừng e ngại bóng tối phía trước
    We still can find a way Chúng ta cũng sẽ tìm ra con đường cho mình
    ‘Cause nothin’ lasts forever Bởi vì không có gì là kéo dài mãi mãi…
    Even cold November rain Ngay cả những cơn mưa tháng 11 băng giá”.

    Sau những ngày tháng chìm trong cơn mưa tháng 11 tăm tối, ta thấy một chút hy vọng lóe lên. Một niềm tin vào điều kỳ diệu tươi đẹp sẽ tới. Không có gì kéo dài mãi mãi cả… anh và em rồi sẽ tìm được con đường cho mình, những cơn mưa tháng 11 tê tái rồi cũng sẽ chấm dứt…
    Nếu để ý kỹ, ta thấy giai điệu bài hát lúc này cũng trở nên lạc quan hơn, thanh bình hơn và có chút gì đó hy vọng vào ngày mai tươi sáng…
    Nhưng… vâng, lại là nhưng... Phải chăng sự lạc quan đó là do tôi (hay Rose) đang Tự tưởng tượng ra…
    Tất cả những âm thanh lạc quan vừa mới vang lên bỗng chốc trở nên nhanh hơn, gấp gáp hơn, rồi … đột ngột rơi vào im lặng…
    Và sau đó, tất cả trở nên thật sự dữ dội, điên cuồng, có lẽ Rose đang thừa nhận mình đã tự dối lòng mình, tôi cũng vậy, tôi đang ở trong tâm trạng đó.
    Tôi như phát điên, không điều khiển được cảm xúc của mình, tôi muốn gào thét, muốn hòa vào những âm thanh điên cuồng đang vang lên kia, tôi cũng muốn hét lên như Rose:
    Everybody needs somebody…
    You’re not the only one
    You’re not the only one!”.
    Đúng thế, ai cũng cần một người ở bên cạnh, vì vậy, em đâu phải là người duy nhất tôi có thể yêu, tôi có thể yêu người khác, ở bên người khác chứ…
    Tôi và có lẽ cũng như Rose đều đang muốn gào lên như thế, hét lên như thế, nhưng tại sao tiếng thét cứ dần yếu đi, lịm dần rồi mất hẳn…
    Bởi vì tôi biết rằng: tôi đang tự lừa dối mình…. “You’re not the only one”… Ước gì tôi có thể làm được điều này. Ước gì tôi cũng có thể dễ dàng yêu một người con gái khác như yêu em. Tình yêu quả thật rất khó nói đúng không các bạn.
    Với tôi, và có lẽ với rất nhiều người, November rain không chỉ đơn giản là một bản tình ca bất hủ mà có lẽ đó còn là dòng tâm sự chân thành nhất về một tình yêu đầy trắc trở. Chỉ những người đã từng yêu, yêu rất thật lòng mới hiểu được phần nào đó những diễn biến tâm trạng trong bài hát, mới thấy được cái hạnh phúc, mộng mơ và đau khổ, thấy được niềm tin, hy vọng và thất vọng, thấy được sự vị tha và ích kỷ… tất cả những xúc cảm trong tình yêu đều được thể hiện trong November rain…

    …. Bây giờ, với tôi, tìm một lối thoát quả thật không đơn giản, tôi cũng muốn “find a way” nhưng đến bao giờ tôi (hay chúng ta) mới có thể làm được như thế? Hay là chúng ta cứ mãi lang thang dưới cơn mưa tháng 11 và lẩm nhẩm những điều vô nghĩa “you’re not the only one…”

    … Không biết tôi có vượt qua được cơn mưa tháng 11 này hay không. Tôi có thể chờ đợi đến khi cơn mưa này kết thúc? Hay là tôi sẽ kết thúc tất cả trước khi cơn mưa tháng 11 đi qua…!


  2. Mẹo: Mọi thắc mắc mua hàng bạn có thể hỏi trong ô bình luận Facebook bên dưới.

    Mỗi bình luận đồng thời sẽ up topic lên đầu (Nút up topic màu đỏ chỉ xuất hiện khi tài khoản đã chứng thực).