Bất chợt

Thảo luận trong 'Khoảnh khắc đẹp' bắt đầu bởi glassshoes31, 16 Tháng một 2010.

  1. Thời gian cứ trôi dần và nó cứ như bị dòng xoáy của cuộc đời cuốn đi. Chuyện muôn thủa mà người ta vẫn nhắc, cơm cháo… gạo tiền…
    Nó run rẩy trong cơn mưa của tháng 11, run rẩy trong cái lạnh đầu mùa của Hà Nội, bất chợt nó lại lảm nhảm bài hát cũ xì mà nghe không biết bao nhiêu lần. Lạnh thật, lạnh như gương mặt của ai đó tàn nhẫn vứt nó ra khỏi cuộc đời họ. Lạnh như cái vị kem Tràng Tiền nếm vào mùa đông… Nó lại một lần nữa dật dờ đi trên phố Hoàng Diệu, lảo đảo người đếm từng chiếc là bay… bay như buổi giao mùa và bay … bay như mối tình làm nó điên đảo… Nó lại nhớ đến bạn. Cái hình ảnh "hũ tro" và "sân bay" lại hiện lên trong mắt nó, hiện lên như 1 nỗi đau cứa vào… nó chực oà khóc và hét lên… Còi ơi… sao giờ nó cô đơn quá, đau quá… Hà Nội xa lạ quá… xa lạ như cái nhìn dửng dưng của người đi đường… lại thèm được uống VODKA… thèm được nhìn biển mùa đông… nhớ nhà…
    If I had to lose a mile
    If I had to touch feelings
    I would lose my soul
    The way I do
    I don't have to think
    I only have to do it
    The results are always perfect
    And that's old news
    Nó không nghĩ được gì, không làm được gì… mọi thứ như tan biến hẳn… những tháng ngày qua nó sống trong giả dối, cười trong gượng gạo… nó ước gì anh đừng bước vào cuộc đời nó… hối hận ư?... không … mâu thuẫn quá… mâu thuẫn cứ giằng xéo trong cái đầu ngu ngốc… hận ư? …hận làm gì?... ghét ư…? Cũng chẳng để làm gì… Nhạt quá… nhạt quá…
    Đẩy đẩy gọng Kính lên, lại nhìn đời qua 2 miếng mảnh thuỷ tinh… đục thế nhỉ… sao lại mờ thế… chuông điện thoại reo lên… tôi chẳng buồn nghe…1 lần 2 lần…. nhiều quá… đi đi… hãy để tôi yên… nó điên loạn ôm đầu và cứ hét lên… người đi đường nhìn đó thương cảm… con bé thế mà bị điên… bi kịch… chuông điện thoại lại reo… nó cầm toan định ném đi… nhìn số… cái hình ảnh của thằng bạn hiện lên 1 cách méo mó… nó alo một cách vô cảm… "Đang ở đâu… nói đi… tớ đến chở"… điên quá… mi đừng quan tâm ta… bỏ mặc ta đi… nó ngồi bệt xuống vỉa hè bất chợt khóc nức nở như 1 đứa trẻ… nó là 1 đứa trẻ đáng thương… khao khát tình yêu thương… nó muốn yêu thương nhưng lại không biết bày tỏ tình cảm đó như thế nào… đóng chặt hồn mình lại… nó đau vì cái vết thương lần này quá nặng… tâm hồn như 1 mảnh vải chắp vá, bay trong gió mùa đông… khẽ bàn tay ai đó nắm lấy nó… nó giật mình… cái lạnh lẽo… cái ôm thật chặt của ai đó… khích lệ nó… cố lên..
    ừ… mọi thứ cứ xoáy nó đi… nó mỉm cười trong anh đèn đường vàng nhạt…
    Nó ngồi ngẫm nghĩ, nghĩ đến gương mặt của 1 người nó chưa gặp bao giờ. Một người mà nó gọi bằng Bé một cách thân thương. Sao nhỉ... chắc người đó xỉ vả nó? hay đang nhìn nó 1 cách đáng thương đến tội nghiệp... Nó lại phá lên cười một cách điên cuồng khi nhớ đến bài hát ngày xưa mà nó viết, vẫn tâm đắc câu: "yesterday, love was such an easy game to play"... Hay là nó bị quả báo nhỉ... Nó lại chui vào 1 xó... bật Gothic lên và gào trong điên loạn...


  2. Mẹo: Mọi thắc mắc mua hàng bạn có thể hỏi trong ô bình luận Facebook bên dưới.

    Mỗi bình luận đồng thời sẽ up topic lên đầu (Nút up topic màu đỏ chỉ xuất hiện khi tài khoản đã chứng thực).